Số Tài khoản và Danh sách ủng hộ qua tài khoản

   -  Các bạn mới ghé lần đầu, xin đọc trước bài ” Hôm nay lên Suối Giàng” ở đây  để biết xuất xứ của những việc chúng tôi đang thực hiện dưới tên ” Cơm có thịt “. Cám ơn bạn !.

 Thông tin tài khoản nhận ủng hộ.

Tên chủ tài khoản: Trần Đăng Tuấn

Số tài khoản: 0011004025430   VIETCOMBANK

Chi nhánh:  Sở giao dịch ngân hàng Ngoại thương Việt Nam, Hà Nội

Gửi từ nước ngoài về, xin ghi thêm : Swift Code : BFTVVNVX

Email : batcomcothit@gmail.com

-   Cập nhật thông tin tài khoản chương trình ” Cơm có thịt” :

Thi đim cp nht:   17g ngày 8.4.2014

Số dư hiện tại:     6,247,838,685  VNĐ (gồm tất cả các TK , chưa cập nhật hết lãi)

Đã chuyển đi  :    11,844,497,178   VNĐ

                                        (chưa cộng phí chuyển tiền một số lần) 

-  Để biết tiền ủng hộ đã đến những địa chỉ nào, hãy xem   ở đây

- Để biết danh sách các trường Chương trình ” Cơm có thịt ” đã có mặt, xem ở đây 

- Để biết tiền ủng hộ gửi đến từ 1.1.2014 xem http://trandangtuan.com/2014/01/24/thong-ke-ung-ho-theo-ngay-tu-1-1-2014/

- Để biết tiền ủng hộ của bạn từ 1.8.2013 xem http://trandangtuan.com/2013/08/02/thong-ke-ung-ho-theo-ngay-tu-1-8-2013/ 

từ  1.1.2013 đã đến tài khoản chưa,mời xem ở đây . Các khoản ủng hộ trước mời xem ở đây 

- Danh sách ủng hộ của CCT ở nước ngoài mời xem ở đây

Bản sao kê gốc của ngân hàng VCB phản ánh tất cả các giao dịch nhận và gửi tiền từ 1.2.2012 có thể xem ở đây, các ủng hộ trước đó có thể xem ở đây

- Danh sách người đăng ký ủng hộ thường xuyên xem ở đây

- Thống kê các đóng góp quần áo, vật dụng xem ở đây

- Bạn quan tâm đến các chuyến đi và muốn tìm hiểu khả năng tham gia, xin xem ở đây 

- Các bạn cần theo dõi việc chuyển các khoản ủng hộ cho Pa Cheo và các gánh hàng khác xin đọc ở đây

- Bạn muốn ủng hộ quần áo ( mới, cũ) và các vật dụng khác cho học sinh vùng cao, xin xem thông tin ở đây

Posted in Tài khoản và cập nhật ủng hộ | Tagged | 196 phản hồi

Dự án của Nina

Cháu Nina Mclean, học lớp 10 tại trường quốc tế UNIS Hà Nội, đã có dự án riêng để ủng hộ Cơm Có Thịt. Cháu vừa hoàn thành bán những túi xách dễ thương, thành quả là có 10,000,000 đồng đem tới trao cho CCT để ủng hộ trẻ em vùng Bát xát (Lào Cai)

2388015_orig

Cháu có nguyện vọng số tiền này được dùng để mua màn chống muỗi hay bất cứ đồ gì có ích và cần thiết cho trẻ em vùng Bát Xát.

Bố của Nina là người Úc, đã từng làm chuyên gia tại mỏ Sinh Quyền (Bát xát).

Mọi người có thể xem trang web dự án của Nina Mclean tại đây :http://thehungrproject.weebly.com/

20140306_163054

Posted in Báo viết ké | Để lại phản hồi

THỐNG KÊ ỦNG HỘ THEO NGÀY TỪ 1.1.2014

Ngày 4-4-2014

1.    Một bạn ủng hộ 500.000 đồng (Chi tiết: IBVCB.VNMB. VNMB20140403172268). Ủng hộ các cháu vùng cao.

2.    Bạn LÊ VŨ KHÁNH VÂN (địa chỉ: Tp Hồ Chí Minh) ủng hộ 100.000 đồng.

3.     Bạn DƯƠNG LÊ QUỐC HUY ủng hộ 200.000 đồng.

4.    Một bạn ủng hộ 200.000 đồng (Chi tiết: IBVCB.VNMB. VNMB20140404175240).

Continue reading

Posted in Báo viết ké | 2 phản hồi

TỔ CHIM NON, Ở LŨNG LUÔNG…

Tôi không biết gọi đó là cái gì. Nhưng trong đó có 6 đứa trẻ lít nhít là anh chị em ruột sống để theo học ở điểm trường Lũng Luông. Trên tay tôi là đứa bé nhất, chắc 3-4 tuổi. Đứa chị cả học lớp 5. Tôi đã xem rất kỹ những thứ trong lều. Có một túi ngô hạt. Có sót trong cái bát một nhúm gạo mốc. Ai đó phát hiện có nửa túi nhỏ bột canh. 
Tôi nghĩ về những cái chẳng ăn nhập gì với những cái tôi đang thấy, nhưng lại liên quan. Không thể nghĩ được gì thấu đáo, khi nhìn mấy phụ nữ của Cơm Có Thịt bế hai đứa bé nhất trong số sáu anh chị em chúng ra ngoài nắng, cố nén khóc một cách bất lực, vội vã đút bánh cho chúng ăn, bắt chấy rận cho chúng, dưới ánh nắng hanh hao của ngày đông lạnh. Hai đứa, sau khi hết sợ người lạ, tin cậy há miệng như những con chim non.

IMG_0010

IMG_0019                                                                                                                                                       

IMG_0022

IMG_0034                                                                                                                                                       

IMG_0023

Một lúc sau, chẳng khác gì điều phụ nữ đã làm, vẫn theo cái phản xạ tự nhiên khi nhìn trẻ đói, tôi lại cho đứa bé nhất ăn. Bé ăn hết nửa cái bánh mỳ, ba miếng giò, một miếng bánh chưng. Bé có thể vẫn ăn nữa, nhưng tôi không dám cho bé thêm.

Chúng nó, những đứa trẻ lít nhít này, sống trong cái lều đó. Cô Nơi – giáo viên phụ trách điểm trường Lũng Luông, nói rằng đã hai tuần nay chưa thấy bố mẹ chúng lên thăm. Mà nghe nói ở nơi xa phải đi bộ mấy tiếng mới đến đây, nhà của họ cũng chẳng hơn cái lều này. 

IMG_0097

Có lẽ hình ảnh căn lều của sáu đứa trẻ con ở Lũng Luông là hình ảnh ám ảnh nhất trong năm 2013 này đối với tôi. Về Hà Nội, đến hôm nay cứ  tối lại hình dung một ngọn đồi cao trống trải, dưới chân đồi là Nhà Nguyện của xóm đạo, nhà dân không sát gần, lớp học trống trơn, cuối tuần nên thày cô cũng đi về nhà hết, chỉ có sáu đứa bé, trong đó hai đứa tuổi mẫu giáo, một cái lều, và xung quanh là đêm tối, giá rét ghê gớm. Không biết chúng nó có cho bếp củi cháy trong đêm để đỡ sợ, hay nỗi sợ bếp sẽ làm cháy cả lều còn lớn hơn. Đến những miếng vải bạt che cũng do các bạn trẻ từ Thái Nguyên lên, xót quá làm lại lều cho chúng. Còn cái lều trước thê thảm hơn nhiều. Hãy tưởng tượng ngọn đồi cao gió hú, sáu đứa bé và đêm đông mưa lạnh. Ngày xưa thì thú dữ không tha. Nhưng bây giờ rừng còn con vật nào đâu. 
Cơm Có Thịt sẽ cùng các thày cô trên đó giúp các bé. Từ tuần này, các bé sẽ được chăm bữa ăn tốt hơn. Và mong sao gian nhà cho chúng mà CCT đặt làm sẽ chóng dựng xong. Mình cứ nghĩ biết đâu trong sáu đứa -ba trai, ba gái, đứa nào cũng có khuôn mặt rất đẹp, nhưng đều buồn – biết đâu có đứa lớn lên sẽ là tài năng, nhiều tiền hoặc nhiều tác phẩm. Biết đâu…Bởi sự khó dồn nén đến thế, thì chúng nó nếu vẫn học hành được đến nơi, sẽ có những phẩm chất và nghị lực mà những đứa trẻ trong điều kiện đủ đầy không thể có. Biết đâu, lúc nào đó, những đứa cháu của mình lại được chúng dẫn dắt trên các nẻo đường vật lộn với những thử thách của ngày mai- cái ngày mai ấy, nói thật, mình cố cũng không hình dung nổi sẽ ra sao. Chúng ta hãy cùng chúng nó hôm nay. Ngày mai Phật sẽ cùng các em, Chúa sẽ cùng các em !

T.Đ.T (trước Noel 2013)

IMG_0005

1525239_646869988689506_317243196_n

Posted in Báo viết ké | 9 phản hồi

Thông tin

Trong thời gian tới, dự kiến có các chuyến đi sau của Cơm Có Thịt:

- Khảo sát Thượng Nung- Võ Nhai – Thái Nguyên (tháng 12)

- Đưa đồ dùng hỗ trợ vào Thượng Hoá-Minh Hoá-Quảng Bình (tháng 12)

- Đoàn CCT Úc ( du học sinh VN ) đi thăm các em tại Nam Mẫu – Ba Bể – Bắc Cạn, CCT khảo sát và bắt đầu thực hiện kế hoạch xây dựng nhà ký túc xá cho các em học sinh Nam Mẫu. (Tháng 12)

- Tất niên sớm cho các em tại một trường vùng cao ( tháng 1/2014)

Các bạn quan tâm tham gia xin gửi thư về  địa chỉ batcomcothit@gmail.com

Trân trọng

Trần Đăng Tuấn

Posted in Báo viết ké | 1 phản hồi

Đêm, nghe tin Đờn ca tài tử được vinh danh

Đã sắp đi ngủ, chợt đọc tin Đờn ca tài tử thành di sản văn hoá nhân loại. Già rồi ư ? Sao thấy rưng rưng.
Anh Lương Hoành ơi, anh Bảy Hiếu ơi, các anh có vui không?
Và mày nữa, Trịnh Lê Văn ơi, mày có vui không?
Đờn ca tài tử với tôi, một kẻ gốc Bắc, có gặp cũng là do lương duyên thôi.
Từ đâu lương duyên ấy, bây giờ sao biết. Hay từ khi trẻ măng, xa quê, ở Moscow, nghe mấy người bạn miền Nam hát gì đó, mình không hiểu, không thích (lúc đó mình mê Ala Pugachieva và Sophia Rotaru), nhưng mình cúi xuống khi thấy họ dàn dụa nước mắt.
Mình không nhớ lúc nào mình nghe lần đầu Dạ cổ hoài lang.
Lớn lên,  mình nghĩ, là người Việt, để hiểu người Việt, phải ít ra một lần nghe Dạ cổ hoài lang. Không phải ít lần khi đi họp Quốc Hội, mấy anh Nam Bộ đã cùng mình những ngày đi học đơn côi, gọi mình ra số 8 Chu Văn An, nói thằng này mê nghe Dạ Cổ Hoài Lang lắm, rồi uống một chút, rồi hát cho nhau nghe.  
Mình say ở Miền Đông, Miền Tây nhiều lần. Trịnh Lê Văn ơi, mày có nhớ lần chúng mình say ở Bình Dương, vẫn ôm khư khư tượng Phật Di Lặc ? .Bây giờ nhớ lại không uống vẫn say. Khi nhớ nhiều quá, vào Miền Đông vô Miền Tây, uống mãi không say.

Anh Lương Hoành ơi ! Anh Bảy Hiếu ơi ! Các Anh có nhớ lúc chúng ta làm Liên hoan tài tử Nam Bộ lần thứ nhất ? Hồi đó tôi vào đi kiếm tài trợ, không được. Ở Sài gòn, tôi nói VTV đủ tiền để không có tài trợ vẫn làm Liên hoan. 

Và đêm truyền hình trực tiếp giao lưu Dân ca tài tử và Quan họ Bắc Ninh. Quan họ hát trên thuyền trước Đền Lý Bát Đế. Trước đó, không ai cam kết chắc sẽ truyền được qua viba tín hiệu truyền hình về Hà Nội. Riêng anh nói, anh Lương Hoành ạ, rằng chương trình này dễ làm và dễ thành công.
Chúng ta đều biết thế nào là một buổi truyền hình trực tiếp thành công. Đơn giản lắm: Khi người làm truyền hình và người xem khóc cười cùng một lúc.
Chẳng có gì chắc cả. Nhưng anh và tôi vẫn làm, anh Hoành ạ.
Vì chót nghe Dạ cổ hoài lang.
Lại nhớ hồi trẻ lắm, vào An Giang, say. Chỉ kịp nói với cô bé mắt rất to, rằng có thương thì cho cái chậu. Dân Bắc Hà, chưa uống đã lo có ói thì ói cho phải phép. Ôm cái chậu nằm lên võng, cả đêm ngủ ngon chẳng ói tẹo nào.
Bây giờ, anh Bảy Hiếu, anh B Hoành ơi, chúng ta hoặc đã, hoặc sẽ được trong vòng ưu ái của cái công ước khỉ gió gì đó, đại loại chăm sóc người già, của Liên hợp quốc.
Liên Hợp Quốc công nhận Đờn ca tài tử là di sản văn hoá nhân loại hôm nay !
Mà mình chưa kịp thực hiên ý tưởng làm một buổi truyền hình trực tiếp lễ cưới Nam Bộ nguyên sơ tại bán đảo Thanh Đa, anh Lương Hoành ạ.
Có nhiều điều chúng ta yêu đến nặng lòng, chưa làm được, đã già !
Trịnh Lê Văn , mày gắng nhé. Giữ những gì là sâu thẳm tận đáy tâm can.
Bởi, có lẽ gần hai chục năm rồi (không muốn đếm), chúng ta đã một lần chót nghe Dạ cổ hoài lang. 

http://www.youtube.com/watch?v=rq3ymcxipJ4

Posted in Báo viết ké | Để lại phản hồi

NGHĨ BÊN CHÂN TƯỢNG PHẬT HOÀNG

IMG_9904Ngày đông, gió lạnh thanh khiết và nắng ấm chan hoà. Tượng Phật Hoàng mới dựng trên đỉnh non thiêng Yên Tử, trên nền cảnh chùa Đồng, dưới là một vùng non nước bao la. Đến chân tượng, mắt nhìn khung cảnh hùng vĩ, trong ta dâng lên niềm xúc cảm không thể nói nên lời.

Đất nước lúc gian nguy đã sinh ra Trần Nhân Tông, và con người vĩ đại ấy đã làm lộng lẫy lịch sử chính trị, lịch sử vệ quốc, lịch sử văn hoá và lịch sử Phật Giáo Việt Nam. Sự hoà nhập của vị đế vương và bậc tu hành, hoá thân thành biểu tượng Tâm và Tuệ. Là vị vua, Đức Trần Nhân Tông để lại bài học cho tất cả những ai có vị trí cầm quyền, rằng quyền lực mạnh mẽ nhất là quyền lực từ nhân tâm, lớn lên do nhân tâm, được vận hành bởi nhân tâm và phục vụ cho sự bền vững của nhân tâm trong xã hội. Là bậc tu hành, Đức Trần Nhân Tông để lại minh chứng rằng Đạo là từ đời, gắn với đời , do đời mà hoàn thiện, không xa lánh mà vì đời.

Chắc chắn niềm âu lo lớn nhất của Đức Trần Nhân Tông cũng là sao cho “Nước non ngàn thuở vững âu vàng”. Vị vua đã tập hợp sức mạnh của toàn dân để bảo vệ đất nước qua các cuộc binh đao. Nhưng Người quá hiểu rằng âu vàng có thể giữ được qua khói lửa, nhưng thời bình nếu không đặt trên nền tảng vững vàng thì cũng có thể có ngày xô lệch nghiêng ngả. Bởi vậy Người dành nửa phần đời sau để xây đắp một nền tảng tinh thần vững bền cho dân tộc. Lịch sử dựng nước hàng ngàn năm, nhưng tầm nhìn ấy mấy người có được. Trên 7 thế kỷ đã trôi qua, và còn nhiều thế kỷ nữa sẽ trôi qua, càng cho thấy  vóc dáng tinh thần khổng lồ của Đức Trần Nhân Tông, vóc dáng không chỉ tầm dân tộc mà còn tầm nhân loại. Tôi tin rằng sẽ còn có nhiều Viện Trần Nhân Tông được mở ra ở những trung tâm nghiên cứu danh tiếng nhất trên thế giới.

Rất khó hết ngạc nhiên về tầm vóc ấy. Nhưng đâu là cái lõi tư duy tạo ra tầm vóc của con người vĩ đại Trần Nhân Tông?. Phải chăng có thể hiểu được điều rất khó ấy qua một câu chuyện vô cùng giản dị, chỉ qua hai câu nói của Đức Phật Hoàng. Một lần giảng pháp, các tăng đã hỏi  Trần Nhân Tông ba câu : Thế nào là Phật? Thế nào là Pháp? Thế nào là Tăng?. Và Trần Nhân Tông đã cho cả ba câu hỏi ấy một câu trả lời: “Hiểu theo lối trước là chẳng phải”. Trần Nhân Tông còn nói thêm rằng khi nhắc lại lời người xưa, thì : “Một lần nêu ra một lần mới”.

Quả thật ngay thời Trần triều, hoạ hay phúc cũng luôn biến đổi. Đến ba lần Nguyên Mông xâm lược thì mỗi lần cũng khác nhau. Tổ Quốc, Dân tộc mãi trường tồn, nhưng nhân dân và đất nước mỗi thời- mà cũng có thể nói mỗi ngày – mỗi khác. Lo cho dân, cho nước thì không thể theo lối cũ. Đã ở vị trí trị quốc thì phải có nền tư tưởng và chánh kiến. Nhưng nền tư tưởng ấy người thay trời hành đạo cũng phải luôn không nhìn nhận rập“theo lối trước”. Kể cả những di sản, những nguyên lý vĩ đại nhất cũng không thể giữ và hiểu ở dạng nhất thành bất biến, mà phải luôn hiểu trong hơi thở của thực tế mới (“Một lần nêu ra một lần mới”). Phải thấu cảm vận động của đất trời, xã hội mới có tầm nhìn như vậy. Có được vị vua như thế là phúc lớn cho bất cứ dân tộc nào ở bất cứ thời nào.

Tín nữ ngồi thiền nơi cao nhất của Yên Tử, bên chùa Đồng

Tín nữ ngồi thiền nơi cao nhất của Yên Tử, bên chùa Đồng

Dưới tượng Đức Phật Hoàng, tôi hoà vào với dòng người, từ Tây Bắc xuống, và rất nhiều từ phía Nam ra. Những tiếng nói cười rất khác nhau về âm sắc, nhưng giống nhau về niềm hân hoan và sự chân tình khi chiêm bái bức tượng đồng cao nhất và lớn nhất Việt Nam cho đến lúc này. 

Từ xưa đến nay, lúc thịnh vượng hay khi khó khăn, chẳng bao giờ người dân không góp công góp của xây chùa, đúc chuông, dựng tượng. Đó là cách người dân đầu tư cho tương lai, cho ngọn nguồn tinh thần nuôi nhiều thế hệ sau. Nếu nói đầu tư vật chất đơn thuần, ai sang Roma, sẽ hiểu người Ý bây giờ vẫn đang được hưởng nguồn lợi từ cha ông xa xưa để lại.

Vẫn biết Phật tại tâm. Vẫn biết Đức Trần Nhân Tông, sinh thời ngụ trong am nhỏ trên đỉnh hoang vu, không cần đến bất cứ hình thức tôn vinh nào. Nhưng lòng dân muốn gửi một thông điệp lớn qua một bức tượng lớn. Đến với di sản Trần Nhân Tông mỗi người một khác. Có người qua thu nạp những hiểu biết sâu sắc về tinh thần, tư tưởng của Phật Hoàng. Cũng có người từ lòng yêu trọng thành kính tự nhiên, đến với nơi non thiêng và những công trình kỳ vỹ, để rồi sau đó qua Tượng mà gần và hiểu Ý hơn. Mai sau chắc chắn Chùa Đồng, tượng đài Trần Nhân Tông cùng quần thể di tích cũ và thiên nhiên Yên Tử sẽ là nơi đến của nhiều triệu người trong, ngoài nước. Không chỉ là chuyện danh lam thắng cảnh, mà còn là cách hoằng dương những giá trị vĩnh cửu của con người và lịch sử đất nước. Sẽ có bao người Việt đến đây, nhìn, suy ngẫm, nạp vào mình nguồn năng lượng mới để sống tốt hơn. Sẽ có bao bạn bè đến đây như khách du lịch, nhưng rời đây với cảm nhận của người bạn về chiều sâu của lịch sử Việt Nam.

Công đức này, từ Tăng, ni, thiện nam, tín nữ, là vô lượng.

Trần Đăng Tuấn

    3.12.2013

(Ngày An vị tượng Phật Hoàng trên Yên Tử)

 

Posted in Báo viết ké | 3 phản hồi

Viết trước ngày 20.11

Chiều thứ sáu rét buốt, khi nhóm Cơm Có Thịt sắp rời đi thì thấy cô giáo cũng hí húi buộc cái can nặng sau xe máy. Thì ra cũng về nhà với con, ở huyện lỵ, nhưng cách đó gần 100 km đường núi đi dọc theo biên giới. Cô cười nói thật rằng đây là rượu nấu từ loại gạo đặc sản trên đây mới có. Cô giáo mang về theo đặt hàng của quán dưới kia, cũng là một thu nhập phụ. Can 20 lít, đi xe hơi khó nhưng cũng được thêm mỗi tuần ít tiền nữa. Cô gọi là “Lộc miền núi”.

Một lái xe của nhóm ái ngại, tháo can rượu khệ nệ để vào cốp xe ô tô thùng kín, nói là cùng đường, chở hộ cô. Về đến phố huyện, đợi cô giáo đến, mở cốp lấy can rượu thì than ôi, đường xóc nên can bị đổ, rượu chảy ra thành vũng, trong can chỉ còn một phần ít. Mọi người xúm vào, nài nỉ cô giáo là muốn “mua” can rượu này về Hà Nội, định dúi tiền trả cô rồi chạy ngay. Vừa nghe thế, cô đỏ mặt, chắc sắp khóc vì giận, nên cả bọn sợ quá, thôi luôn.

Suốt 350 km về Hà Nội, chỉ bàn chuyện có cách gì bù được vụ lỗ vốn này của cô, mà cô không giận. 
Rồi công việc này nọ, thời gian trôi đi, chưa lên lại được. Có lẽ đã gần hai năm rồi.
Vì hôm nay Hà Nội bắt đầu có cái rét đông, trời mau tối, hay vì mai là 20.11, mà lại nhớ hình ảnh cả nhóm đứng ngẩn lúng túng nhìn theo cô giáo mang cái can rượu đã thành quá nhẹ rẽ vào lối vắng của phố huyện vùng cao.

Hai cô giáo trẻ của Mầm Non Y Tý trong phòng ở chung trên núi.

Hai cô giáo trẻ của Mầm Non Y Tý ở chung phòng trên núi cao.

Posted in Báo viết ké | 2 phản hồi