Măng Buk – ngày trở lại


Tác giả: Lã Chí An (Mẹt Gỏi lá)

Chúng tôi trở lại với Măng Buk trong những ngày nắng ráo. Đoạn đường đất từ trung tâm thị trấn Măng Đen vào xã Măng Buk dường như đã dễ đi hơn so với lần trước, mặc dù những sườn dốc cheo leo vẫn sừng sững còn đó. Một chiếc u-oát với 6 bạn trẻ tràn trề năng lượng, một chiếc Lexus với 3 “cô gái” tuổi trung tiên đầy nhiệt huyết của Gánh hàng xén và một nữ giám đốc với 2 cận vệ rất sung sức đến từ công ty Bảo hiểm Toàn cầu (GIC) trên chiếc Captiva tưởng chừng như sẽ chinh phục được đoạn đường hơn 20km ấy. Nhưng rồi, cả đoàn cũng phải ngả mũ chào thua cái ngầm nước lớn chảy siết và phải nhờ đến sự giúp sức của tài xế bản địa. Cuối cùng, cả đoàn cũng đến được điểm trường chính THCS Măng Buk vào giữa trưa. Vừa vội vàng trao đổi, chia nhóm, phân công nhiệm vụ vừa lót sơ dạ dày với bữa cơm các cô giáo đã chuẩn bị. Và cũng đã đến giờ xuất phát…

IMG_0177.jpg

Măng Buk nằm về phía Tây Bắc của huyện Kon Plong, là một xã vùng sâu vùng xa và cũng là một trong mười bốn xã trọng điểm đặc biệt khó khăn theo quyết định của Ủy ban nhân dân tỉnh Kon Tum. Mặc dù có tỉnh lộ 676 chạy ngang qua nhưng để đến được tận trung tâm xã quả thực là một thử thách không nhỏ, đặc biệt khi thời tiết không thuận lợi thì những cung đường quanh co, gấp khúc và dốc trở nên nguy hiểm hơn khi toàn bộ mặt đường được trải một lớp bùn trơn trượt. Toàn  xã có 12 thôn với 779 hộ và hơn 3650 nhân khẩu, đa phần là dân tộc Xê Đăng với nguồn kinh tế chính là trồng trọt và chăn nuôi. Vì thời tiết quanh năm lạnh và mưa, giao thông còn cách trở nên đời sống của người dân nơi đây còn gặp rất nhiều khó khăn. Việc tiếp cận các thông tin về kế hoạch hóa gia đình, cách nuôi dưỡng con trẻ còn nhiều hạn chế nên tỷ lệ sinh và tỷ lệ trẻ bị suy dinh dưỡng còn cao. Trường học chưa đáp ứng đầy đủ các điều kiện để phục vụ cho công tác giảng dạy.

Trước khi chúng tôi xuất phát, các thầy cô giáo có cảnh báo buổi chiều ở nơi đây rất hay mưa, mà mỗi khi mưa thì những con đường hiền hòa bỗng hóa hung thần đòi hỏi những tay lái “cứng cựa” mới có thể vượt qua được. Chính vì thế tôi cũng khá hoang mang và một chút sợ khi được giao một mình một “chú ngựa sắt” của thầy Hiệu phó để đi đến nơi xa nhất của xã – Măng Buk 2. Nhóm tôi có 03 người được phân công đi đến Măng Buk 2. Hai thầy giáo chở hai chị Sống Chậm và Mẹ Còi cứ bon bon một cách “ngọt lịm” trên những con đường gồ ghề với những con dốc dựng đứng. Còn tôi, một người một xe máy phi thẳng xuống bờ ruộng khi chỉ mới đi được hơn một cây số. Phải cộng nhận một điều là từ trước đến nay chưa khi nào lái xe mà tôi tập trung cao độ như lúc này, hai tay giữ cứng tay lái, mắt nhìn phía trước, đầu phán đoán chỗ nào nên đi, chỗ nào nên tránh để không lao xuống vực. Đi được một đoạn thì mới phát hiện xe máy không có thắng tay, thắng chân thì có cũng như không, nhấp liên tục mà xe vẫn cứ chạy, bánh xe sau cứ vô tư trượt ngoài tầm kiểm soát của tài xế “công tử bột”.

             “Ơ, mình đi chậm như vậy mà lại đến đầu tiên à”, tôi mải mê với cái suy nghĩ ấy khi đã đặt chân đến điểm trường Kon Chăk (thuộc trường tiểu học Măng Buk số 2) và hứng khởi khi cuối cùng mình cũng đã đến nơi. Đúng lúc hai chị Sống Chậm và Mẹ Còi cũng đến nơi và cho tôi ngay một cảnh báo “Chưa đến đâu em, đây chỉ mới là điểm trường thôi, điểm trường chính còn một đoạn xa nữa”“Ôi! Phải đi nữa à!”, tôi vừa lầm bầm vừa leo lên chiếc “ngựa sắt” cứng đầu để tiếp tục cuộc hành trình đầy thú vị. Và rồi, điểm trường chính – trường Tiểu học Măng Buk số 2 cũng đã ở trước mặt…

IMG_0197.jpg

Măng Buk 2 trực thuộc xã Măng Buk, vì địa giới hành chính quá rộng nên phân chia thành Măng Buk 1 và Măng Buk 2. Măng Buk 1 có 01 điểm trường chính và 06 điểm trường thôn còn Măng Buk 2 có 01 điểm trường chính và 04 điểm trường thôn. Hầu hết các điểm trường đều cách xa nhau và đường đi không mấy thuận lợi. Vào mùa mưa, các em học sinh phải vượt suối, vượt rừng để đến được lớp học. Chính vì lẽ đó, khi trao đổi với chúng tôi, cô giáo Phan Thị Bích Hiền cho biết “Công tác vận động học sinh đến trường rất khó khăn, một phần do điều kiện đi lại, một phần do hoàn cảnh gia đình còn thiếu thốn bộn bề nên nhiều em phải nghỉ học để phụ giúp gia đình. Bên cạnh đó, nhiều học sinh chưa thành thạo tiếng phổ thông nên việc truyền tải kiến thức còn hạn chế”.  Thầy Bùi Hữu Duy – Hiệu phó trường THCS Măng Buk thông tin thêm “Các em học sinh ở Măng Buk rất có ý thức học tập mặc dù hoàn cảnh khó khăn, nhiều em nhà ở cách trường 3-4km nhưng vẫn đến trường, đó là nỗ lực lớn của các em nên dù có vất vả mấy, tập thể giáo viên cũng cố gắng vượt qua”. Vẫn biết khó khăn là thế, nhưng các thầy cô ở đây ai ai cũng đầy nhiệt huyết, ai ai cũng yêu nghề với mong muốn mang đến cái chữ cho các em. Các thầy cô cũng chú trọng tăng gia sản xuất để cải thiện bữa ăn cho các em, nhưng khó lại càng khó khi điều kiện thời tiết ở đây không ưu ái, các luống rau phát triển èo uột dưới tiết trời lạnh giá, đàn heo tộc cũng chết dần vì thời tiết. Nhìn bữa cơm của các em mà không khỏi xót xa khi chỉ có canh, cơm “bọc thép” và thi thoảng có thêm vài con cá khô.

IMG_0186.jpg

IMG_0213.jpg

Trời cũng đã kéo mây đen, sấm chớp bắt đầu tranh nhau đánh. Nhóm chúng tôi tranh thủ làm việc với thầy hiệu trưởng trường tiểu học Măng Buk 2 để nắm sơ bộ tình hình học sinh và những thiếu thốn nơi đây. Khi trời mưa, lớp học được làm bằng gỗ thì nước tạt vào tứ phía. Khi trời nắng, lớp học được làm bằng tôn thì nóng như đổ lửa. Lớp học mầm non chưa có hệ thống điện sáng, thiếu thốn đồ dùng học tập và đồ chơi. Trong khi học sinh tiểu học thiếu sách, truyện cổ tích và các đồ dùng cần thiết cho việc học…Và cũng đã đến lúc chúng tôi phải quay trở về trung tâm xã. Trời bắt đầu mưa ngày càng nặng hạt, mưa tạt xối xả vào mặt làm mờ cả đoạn đường đi, đất dưới đường đã trở thành những đám bùn nhão. Lần này thì tôi không thể chinh phục được các con dốc cao được nữa, cả người lẫn xe té ngã lăn quay để rồi phải nhờ đến sự giúp sức của các thầy giáo đi cùng.

IMG_0238.jpg

“Mong muốn lớn nhất của giáo viên và học sinh nơi đây là có thêm nguồn sách, báo phục vụ cho việc giảng dạy và học tập. Đồng thời, nhà trường cũng muốn có một dàn âm ly để tổ chức các hoạt động văn hóa, văn nghệ cho học sinh, góp phần mang đến món ăn tinh thần cho các em vì nhiều em rất có năng khiếu nhưng không có cơ hội để thể hiện”, thầy Hoàng Văn Đam – Hiệu trưởng trường THCS Măng Buk tâm sự. Thiết nghĩ đây là những mong muốn rất giản đơn đối với các trường học ở thành phố, nhưng sẽ là cả một vấn đề lớn đối với các điểm trường ở vùng sâu vùng xa như nơi đây. Nhìn các em nhai ngấu nghiến chiếc bánh mì chúng tôi phát, nhìn những ánh mắt vui cười khi chúng tôi tổ chức chơi trò chơi để rồi hớn hở khi nhận được những chiếc kẹo, chúng tôi thầm nguyện cầu những em bé này sẽ có một tương lai tươi sáng hơn, số phận của chúng sẽ vượt qua ranh giới của vùng đất Măng Buk này để đến được những nơi tiến bộ hơn, văn minh hơn để các em thỏa sức thể hiện năng khiếu, thể hiện tài năng vốn có của mình. Và chắc chắn một điều rằng, chúng tôi sẽ quay trở lại Măng Buk với những Gánh hàng từ thiện tràn ngập tình thương yêu. Hãy đợi nhé!

Lã Chí An

Bài từ ganhhangxen.wordpress.com

About these ads

About trandangtuan

chỉ mong làm được những điều nho nhỏ...
This entry was posted in Bài viết báo bạn, Những chuyến đi..... Bookmark the permalink.

One Response to Măng Buk – ngày trở lại

  1. Hà Linh says:

    Nụ cười và ánh mắt của các bé thật trong lành.
    Yêu quá!

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s